BHYT đồng hành, chăm sóc, bảo vệ sức khỏe người có công

23/04/2019 16:38:50
Trong không khí của tháng 4, hướng tới Kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất Đất nước (30/4/1975-30/4/2019), chúng tôi tìm gặp những người cựu chiến binh của thời kháng chiến chống Mỹ - những người đã ở tuổi xưa nay hiếm. Chiến tranh đã kết thúc 44 năm nhưng nhiều người trong số họ, ký ức như mới ngày hôm qua. Điều trị ở Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, các cựu chiến binh yên tâm đi khám, chữa bệnh vì đã có thẻ BHYTchi trả 100% do Nhà nước cấp. Đây là sự tri ân rất lớn đối với những người đã hy sinh tuổi thanh xuân cho nền độc lập dân tộc.

Bác Trịnh Văn Hưng và bác Phan Văn Hiệuhồi tưởng về thời chiến tranh chống Mỹ

Gặp người bắn rơi chiến đấu cơ của John S. McCain và cuộc hội ngộ đặc biệt

Ngày 26/10/1967, Hà Nội trời trong xanh, nắng đẹp, cảnh vật bình yên. Chàng trai Trịnh Văn Hưng quê Thường Tín, Hà Nội, 23 tuổi cùng đồng đội tại Tiểu đoàn Tên lửa 61, Trung đoàn 236 nhận nhiệm vụ bảo vệ thủ đô Hà Nội.

Có lệnh cấp trên cho biết tình báo thông tin ngày hôm đó Mỹ sẽ tấn công thả bom vào Hà Nội. Mặc vội chiếc áo quân phục, đội mũ sắt quen thuộc sau khi 3 tiếng kẻng báo máy bay địch tới gần, người lính Trịnh Văn Hưng và đồng đội liền tới ngay vị trí sẵn sàng chiến đấu.

Rất nhiều máy bay địch tấn công từ phía Tây, tiếng máy bay rít chói tai trên bầu trời Hà Nội, tiếp đó là tiếng súng, tiếng bom và tiếng tên lửa xé tan cảnh yên bình của Thủ đô, mọi thứ xung quanh tang tóc, chết chóc.

Từ phía hướng Đông, chiến đấu cơ A-4 biệt danh “chim ưng nhà trời” tiến gần tới Thủ đô. Đây là sự bất ngờ lớn đối với phía ta, vì địch thu hút chủ yếu chiến đấu cơ từ phía Tây và tấn công phía Đông để gây bất ngờ, khiến chúng ta trở tay không kịp. Các tiểu đội tên lửa bảo vệ Hà Nội lúc đó đa số đều nằm ngoài tầm bắn, chỉ còn Tiểu đoàn Tên lửa 61 đang ở vị trí thuận lợi.

Đại tá Nguyễn Xuân Đài, sỹ quan điều khiển Tiểu đoàn 61 lúc bấy giờ hét lớn chỉ huy: “Lệnh phải bắn hạ chiếc chiến đấu cơ này. Nếu trượt sẽ gây thương vong rất lớn cho Hà Nội”.

Chỉ trong mấy giây, chỉnh tọa độ, người lính Trịnh Văn Hưng và đồng đội nín thở, mồ hôi đầm đìa. Tiếng hô lớn của đại tá Nguyễn Xuân Đài “bắn”. Tên lửa đầu tiên rời bệ phóng trúng chiến đấu cơ A-4. Cả Tiểu đoàn lúc đó thở phào, hô vang hò reo vui mừng.

Chiếc máy bay rơi xuống Nhà máy điện Yên Phụ gần đó. Phi công nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch và đã bị bộ đội dân quân bắt sống. Phi công đó chính là đại úy hải quân Mỹ John S. McCain. Sau khi được trao trả về Mỹ, ông John S. McCain bắt đầu sự nghiệp chính trị, trở thành thường nghị sĩ, ứng viên Tổng thống và là người nỗ lực hết mình cho mối quan hệ Việt – Mỹ. Ngày 25/08/2018, ông John McCain qua đời do ung thư não.

Đó là ký ức của cá nhân bác Trịnh Văn Hưng và cũng là thời khắc lịch sử của dân tộc. Chúng tôi gặp bác Trịnh Văn Hưng nay đã 74 tuổi, đang điều trị bệnh tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108. Tình cờ bác Hưng gặp người đồng đội cũ bác Phan Văn Hiệu, quê Tĩnh Gia, Thanh Hóa năm nay 82 tuổi đang điều trị tại đây. Những đồng đội cũ gặp nhau trong tình huống bất ngờ tại bệnh viện, họ vui vẻ ôn lại kỷ niệm xưa, khí phách của người lính cụ Hồ luôn trong tiếng nói, nụ cười và dáng dấp của người lính năm xưa. Rắn rỏi và hào sảng. “Ngày xưa chiến đấu không sợ gì hy sinh, dũng cảm và anh hùng, tất cả cho Tổ quốc. Giờ về già được Đảng và Nhà nước quan tâm với nhiều chính sách ưu tiên, đi khám, chữa bệnh đã có “anh bạn” BHYT đồng hành yên tâm lắm, không lo chi phí điều trị cao” – bác Hưng bày tỏ.

Bác Phan Văn Hiệu gần đó vui vẻ gặp lại đồng đội xưa và chia sẻ về những kỷ niệm thời gian làm lính tên lửa bảo vệ cầu Hàm Rồng. Từng vào sinh ra tử ở các chiến trường Quảng Bình, Quảng Trị ác liệt, chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ mới 16, 17 tuổi. Nhưng bom đạn chiến tranh không làm nao núng ý chí và quyết tâm của chàng trai xứ Thanh, cùng đồng đội chiến đấu giành lại độc lập, tự do cho nước nhà. Về lại thời bình, nhiều lần bác Hiệu và các đồng đội thăm lại chiến trường xưa, thắp những nén nhang tưởng nhớ những người đã hy sinh. Nước mắt bác Hiệp lúc đó không ngăn nổi sự đau thương năm xưa. Nhiều hài cốt đồng đội bốc lên chỉ còn một vài mảnh xương sót lại, đau đớn đến vô cùng. “Chiến tranh là thế. Nhiều khi nỗi đau nằm xuống không đau đớn bằng nỗi đau còn lại. Nhiều người đang sống bị bệnh tật hành hạ, nhiều người để lại di chứng cho con cháu vì bị phơi nhiễm chất độc da cam trên chiến trường” – bác Hiệu thở dài.

Theo tính toán đến cuối năm 1967, Mỹ đã ném xuống miền Bắc Việt Nam 1.630.000 tấn bom các loại, nhiều hơn khối lượng bom đạn mà Mỹ ném xuống chiến trường châu Âu trong cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai, gấp hai lần số bom ném xuống Triều Tiên. Năm 1967, miền Bắc đã bắn rơi 2.680 máy bay hiện đại, bắn chìm, bắn cháy nhiều tàu chiến của Mỹ. Chiến công đó góp phần quyết định vào thắng lợi của mặt trận bảo đảm giao thông, chi viện cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Điểm tựa cho những vết thương sau chiến tranh

Câu chuyện của hai người lính năm xưa phần nào đã tái hiện lại những trang lịch sử của dân tộc, của lớp thế hệ thanh niên lên đường nhập ngũ, đấu tranh giành độc lập cho Tổ quốc. Ngày hôm nay, khi điều trị bệnh tại Bệnh viện, những cựu chiến binh vẫn phát huy phẩm chất, ý chí kiên cường người lính cụ Hồ đối mặt với bệnh tật bình thản. Cùng với đó chính sách BHYT luôn đồng hành, là điểm tựa cho những người cựu chiến binh khám, chữa bệnh. Theo Luật BHYT, người có công với cách mạng được Quỹ BHYT chi trả 100% chi phí khám, chữa bệnh.

Về thời bình bác Phan Văn Hiệu đối mặt với bệnh tật, có lúc thập tử nhất sinh. Năm 1987, bác Hiệu từng gặp biến cố lớn trong cuộc đời. Do bị nhiễm chất độc orange một dạng của chất độc dioxin thời kháng chiến chống Mỹ ngấm vào máu tạo thành u trong tủy sống, làm tê liệt hết sống lưng, buộc phải mổ. Trải qua ca phẫu thuật rút tủy gần 20 lần, mổ cột sống 2 lần tại Bệnh viện Quân đội 108 chi phí cả trăm triệu. Lên bàn mổ lần thứ 2 người bác Hiệu khi đó chỉ còn có 29 kg. Bệnh tật đã làm tổn thương rất nặng đến cơ thể người cựu chiến binh già này, có lúc tưởng chừng cơn bạo bệnh không qua khỏi. Kèm theo tổn hại về thể chất, tinh thần là sự tốn kém về vật chất. Không chỉ mình bác mà cả gia đình, người thân của bác phải lo lắng.

Vậy mà sự kiên cường của người lính năm xưa đã tôi rèn cho bác vượt qua, giành giật lại sự sống cho bản thân. Và bác Hiệu vẫn không quên, mọi chi phí đã có BHYT chi trả 100%. Đối với bác Hiệu, BHYT thực sự là “ân nhân”, là sự tri ân lớn nhất của Đảng và Nhà nước đối với những cựu chiến binh hy sinh tuổi thanh xuân cho nền độc lập dân tộc. Sau biến cố cuộc đời, bệnh tật hành hạ, bác Hiệu thường xuyên đi khám và điều trị tại bệnh viện, BHYT đã hỗ trợ cho bác rất nhiều, đỡ đi gánh nặng kinh tế, bù đắp lại một phần di chứng chiến tranh để lại trên thân thể mình. Điều ý nghĩa đó đã tiếp thêm niềm tin và sức mạnh để bác chiến đấu với bệnh tật hơn 20 năm qua.

Bác Trịnh Văn Hưng mặc dù tuổi đã cao, nhưng sức khỏe còn rất tốt. Về thời bình thỉnh thoảng chỉ bị những căn bệnh tuổi già, nhưng có thẻ BHYT nên bác đi khám thường xuyên bảo đảm sức khỏe. Bác Hưng bày tỏ: “Mỗi lần kiểm tra khám, chữa bệnh cũng lên tới tiền triệu, nếu không có BHYT mất khá nhiều tiền đối với những người lương hưu thấp chỉ 3,5 triệu đồng/tháng”.

Nhấn mạnh vai trò của BHYT đối với những người có công với đất nước, người lính năm xưa Trịnh Văn Hưng bộc bạch: “Chính sách BHYT rất quan trọng trong cuộc sống. Bác đã chứng kiến có người không có BHYT tiếc tiền không dám đi khám, chữa bệnh. Để đến lúc bệnh quá nặng thì không kịp nữa. Vì vậy, BHYT luôn mang lại sự yên tâm, bảo đảm sức khỏe cho người dân. Các bác những cựu chiến binh luôn mong BHYT ngày càng phát triển cùng đất nước”.

Hai người đồng đội khoác vai nhau ôn lại kỷ niệm xưa, bác Hưng vỗ vai tôi: “bây giờ các bác phải đi khám bệnh, khi nào có dịp các bác sẽ tâm sự nhiều hơn với các cháu về một thời khỏi lửa, anh hùng của dân tộc”.

Các cựu chiến binh đã hy sinh một phần cơ thể của mình cho cuộc kháng chiến vĩ đại, để đất nước ta được hưởng nền độc lập, tự do như ngày hôm nay. Đa số thương, bệnh binh sức khoẻ yếu, không ít người bị ảnh hưởng về tinh thần. Nhiều người bị nhiễm chất độc da cam di chứng cho con cháu đời sau, có người do vết thương cũ ảnh hưởng lâu dài nên sức khoẻ, dễ bị mắc bệnh, thường xuyên phải đi khám, chữa bệnh. Chính sách BHYT đã giúp họ không nhỏ trong cuộc sống, bù đắp về mặt tinh thần, chia sẻ gánh nặng kinh tế giúp họ yên tâm điều trị bệnh tật./.

Thái Dương

Viết bình luận

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Open:

Phone: 0436 281 539

150 Phố Vọng, Thanh Xuân Hà Nội, Việt Nam