Chống chủ nghĩa cá nhân

25/08/2014 13:39:21

Sự cần thiết chống chủ nghĩa cá nhân
Theo Hồ Chí Minh, chủ nghĩa cá nhân là một trong ba loại địch. Chủ nghĩa tư bản và bọn đế quốc là kẻ địch rất nguy hiểm. Thói quen và truyền thống lạc hậu cũng là kẻ địch to, nó ngấm ngầm ngăn trở cách mạng tiến bộ. Loại địch thứ ba là chủ nghĩa cá nhân, tư tưởng tiểu tư sản còn ẩn nấp trong mỗi chúng ta, chờ dịp để ngóc đầu dậy, là bạn đồng minh của hai kẻ địch kia. Chủ nghĩa cá nhân là ít nghĩ đến lợi ích chung của cách mạng, của nhân dân, mà thường lo cho lợi ích riêng của mình. Tham danh lợi, hay suy tị. Có chút thành tích thì tự cao tự đại, kiêu ngạo, công thần, gây lủng củng trong nội bộ. Việc gì cũng nghĩ đến lợi ích riêng của mình trước, không lo “mình vì mọi người” mà chỉ muốn “mọi người vì mình”. Chủ nghĩa cá nhân là những người giữ thái độ bàng quan, họ như con ốc tù, chui vào vỏ rồi mặc. Tóm lại, cái gì trái với đạo đức cách mạng đều là chủ nghĩa cá nhân.
Chủ nghĩa cá nhân là một thứ vi trùng rất độc, do đó mà sinh ra các thứ bệnh rất nguy hiểm, đẻ ra hàng trăm căn bệnh khác nhau như tham ô, lãng phí, quan liêu, lười biếng, kiêu ngạo, hiếu danh, thiếu kỷ luật, óc hẹp hòi, óc lãnh tụ, bệnh “hữu danh vô thực”, kéo bè kéo cánh, tị nạnh, xu nịnh a dua, ham chuộng hình thức... Hiện nay, sự suy thoái về đạo đức, lối sống là đặc biệt nghiêm trọng như Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI chỉ ra, trong đó những biểu hiện mà nhân dân và dư luận xã hội quan tâm nhiều nhất, bức xúc nhất là tình trạng tham nhũng, bè phái cục bộ, lợi ích nhóm ở một bộ phận đảng viên có chức có quyền.
Chủ nghĩa cá nhân gây tác hại ghê gớm. Nó là kẻ thù nguy hiểm vì nó không mang gươm mang súng, mà nó nằm trong các tổ chức của ta, để làm hỏng công việc của ta. Chủ nghĩa cá nhân, dù cố ý hay không, cũng là bạn đồng minh của thực dân và phong kiến. Vì nó làm chậm trễ công cuộc kháng chiến và kiến quốc của ta. Nó làm hỏng tinh thần trong sạch và ý chí của cán bộ ta. Nó phá hoại đạo đức cách mạng của ta là cần, kiệm, liêm, chính. Nó phí phạm sức lực, tiêu hao của cải của Chính phủ và của nhân dân. Tội lỗi ấy cũng nặng như tội lỗi Việt gian, mật thám. Do cá nhân chủ nghĩa mà phạm nhiều sai lầm: ngại gian khổ, khó khăn, sa vào tham ô, hủ hóa, lãng phí, xa hoa. Họ tham danh trục lợi, thích địa vị quyền hành. Họ tự cao tự đại, coi thường tập thể, xem khinh quần chúng, độc đoán, chuyên quyền. Họ xa rời quần chúng, xa rời thực tế, mắc bệnh quan liêu mệnh lệnh. Họ không có tinh thần cố gắng vươn lên, không chịu học tập để tiến bộ.
Do cá nhân chủ nghĩa mà mất đoàn kết, thiếu tính tổ chức, tính kỷ luật, kém tinh thần trách nhiệm, không chấp hành đúng đường lối, chính sách của Đảng và của Nhà nước, làm hại đến lợi ích của cách mạng, của nhân dân. Do chủ nghĩa cá nhân mà sinh ra đòi hỏi hưởng thụ, đãi ngộ. Người ta ai cũng muốn ăn ngon mặc đẹp, nhưng muốn phải cho đúng thời, đúng hoàn cảnh.
Chủ nghĩa cá nhân nếu không được ngăn chặn, đẩy lùi sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Chủ nghĩa cá nhân là trở lực trên con đường đổi mới, xây dựng chủ nghĩa xã hội. Vì vậy, thắng lợi của sự nghiệp đổi mới, của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời thắng lợi của cuộc đấu tranh trừ bỏ chủ nghĩa cá nhân.

Những biện pháp chống chủ nghĩa cá nhân
Một là, tăng cường công tác giáo dục chính trị, tư tưởng. Trong bất kỳ giai đoạn nào, không được xem nhẹ công tác giáo dục trong Đảng về chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Đặc biệt là giáo dục về lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, về nhiệm vụ và đạo đức của người đảng viên, củng cố lập trường giai cấp công nhân. Nguyên nhân sâu xa của chủ nghĩa cá nhân là do quan điểm, lập trường giai cấp công nhân bị mờ nhạt. Vấn đề đạo đức, lối sống phải được xem xét trên lập trường của giai cấp công nhân. Trong công tác giáo dục chính trị, tư tưởng cần phân tích, làm rõ tác hại của chủ nghĩa cá nhân đối với dân, với nước. Phải làm cho mọi đảng viên không luẩn quẩn trong vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân vì đó là môi trường làm cho hoài bão to lớn về chủ nghĩa xã hội giảm đi, tiền đồ cá nhân tăng lên.
Hai là, thực hành tự phê bình và phê bình trong Đảng. Tự phê bình tức là tự kiểm thảo mình có luẩn quẩn trong vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân không? Nếu có thì biểu hiện như thế nào, tác hại của nó ra sao và cách khắc phục như thế nào? Phê bình người khác thì phải thật thà, thẳng thắn, dựa vào sự thực. Không nên phóng đại, che giấu, ít nói ra nhiều, càng không nên nói việc nhỏ bỏ việc lớn, nói việc cũ quên việc mới. Trong tự phê bình và phê bình, phải nêu cao trách nhiệm gương mẫu của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp. Cán bộ, đảng viên nói thì phải làm, nói đi đôi với làm. Cán bộ lãnh đạo, chủ chốt tự phê bình một cách thật thà, thẳng thắn để làm gương mẫu cho cấp dưới. Phải kiên quyết tìm ra nguyên nhân cơ bản nhất, nguyên nhân bên trong, nguyên nhân sâu xa của sai lầm để khắc phục.
Ba là, mỗi cán bộ, đảng viên phải tự tu dưỡng, tự rèn luyện. Sự tu dưỡng của mỗi cán bộ, đảng viên thể hiện ở chỗ đặt lợi ích của cách mạng, của Đảng, của nhân dân lên trên hết, trước hết. Phải kiên quyết quét sạch chủ nghĩa cá nhân, nâng cao đạo đức cách mạng, bồi dưỡng tư tưởng tập thể, tinh thần đoàn kết, tính tổ chức và tính kỷ luật. Phải đi sâu đi sát thực tế, gần gũi quần chúng, thật sự tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân. Phải cố gắng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ hiểu biết để làm tốt mọi nhiệm vụ. Mỗi cán bộ, đảng viên phải tu dưỡng hằng ngày, bền bỉ suốt đời, gắn với thực tiễn cách mạng và công việc của từng người.
Bốn là, chống chủ nghĩa cá nhân phải dựa vào lực lượng quần chúng mới thành công. Cũng như mọi việc khác, chống chủ nghĩa cá nhân phải động viên quần chúng, phải thực hành dân chủ, phải làm cho quần chúng hiểu rõ, làm cho quần chúng hăng hái tham gia thì mới chắc chắn thành công. Phải đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết; liên hệ chặt chẽ với nhân dân;  giải thích cho nhân dân hiểu rõ; có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân dân và hoan  nghênh nhân dân phê bình mình; sẵn sàng học hỏi nhân dân; tự mình làm gương mẫu cần, kiệm, liêm, chính để nhân dân noi theo.
Năm là, hoàn thiện cơ chế, tính khoa học của bộ máy, thực hành dân chủ, bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật. Thấm nhuần và quán triệt sâu sắc quan điểm Hồ Chí Minh về giải quyết mối quan hệ giữa giáo dục và xử phạt. Theo Người, sửa chữa sai lầm, cố nhiên cần dùng cách giải thích thuyết phục, cảm hóa, dạy bảo. Song không phải tuyệt nhiên không dùng xử phạt./.

Viết bình luận

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Open:

Phone: 0436 281 539

150 Phố Vọng, Thanh Xuân Hà Nội, Việt Nam