Chuyện kể về những người lao động “vô hình” trong xã hội Singapore

27/11/2018 17:15:39
Lao động phổ thông – những người làm công việc chân tay, thu nhập thấp, đời sống bấp bênh thường bị coi là "vô hình" tại Singapore. Tại nơi làm việc, đồng nghiệp ở bộ phận khác có thể đi lướt qua một cách thờ ơ mà không chào hỏi hoặc nói chuyện với họ. Họ cũng không nhận được sự tôn trọng hay đối xử tử tế, ngay cả trong các cuộc nói chuyện, thảo luận giữa người với người trong xã hội.

(Ảnh minh họa)

Bà Chu Ái Linh, 64 tuổi, thường có thói quen “giấu mình”, không để người khác thấy khi đang làm việc. Mỗi ngày, vào 07 giờ sáng, bà bắt đầu dọn dẹp nhà vệ sinh, hành lang 05 tầng của Tòa nhà Tan Boon Liat (15 tầng) và rời Tòa nhà lúc 10 giờ sáng, trước khi nhân viên văn phòng, khách mua sắm xuất hiện. Vào 01 giờ chiều, khi hầu hết những người làm việc tại Tòa nhà đang ăn trưa, bà mới có mặt để dọn dẹp thêm một lần nữa để bảo đảm các khu vực bà phụ trách làm vệ sinh thật sạch sẽ trước khi Tòa nhà đón đợt khách mua sắm mới vào 04 giờ chiều đến tối. Chia sẻ với phóng viên, Chu Ái Linh cho rằng sự "vô hình" của bà cũng có giá trị, mặc dù rất ít khi có người chào hỏi hoặc thừa nhận sự hiện diện của bà, thậm chí không bao giờ cảm ơn vì những nỗ lực của bà. Tuy nhiên, cũng có lúc bà thấy chạnh lòng, vì đôi lúc có người khiếu nại với cấp trên của bà khi họ thấy bà nghỉ ngơi giữa những ca làm việc. Hoặc thi thoảng có sự cố gây căng thẳng thần kinh như một lần nọ, bà vô tình làm bắn ít nước vào một người đàn ông trong nhà vệ sinh và bị người đó chửi rủa thô tục. Mặc dù đã chấp nhận thực tế có nhiều người coi thường mình vì tính chất công việc nhưng lời nói của người đàn ông vẫn làm bà giận dữ. "Tôi nói thẳng với anh ta rằng đừng dùng những lời như vậy với tôi vì tôi ở đây để làm việc, không phải để nghe anh ta sỉ nhục mẹ tôi, một người đang ở độ tuổi 80" – Người phụ nữ được trả lương 1.200 đô-la Singapore/tháng ứa nước mắt.

Gần đây, có nhiều tổ chức, cá nhân đã lên tiếng bất bình về việc một bộ phận không nhỏ người Singapore đang không có sự tôn trọng hoặc tệ hơn là có những lời nói, cử chỉ xúc phạm nhân phẩm của lao động phổ thông. Tại một phiên đối thoại với Phó Thủ tướng Chính phủ Tharman Shanmugaratnam vào cuối tháng 10/2018, một Giáo sư Đại học nhận định: “Ở Singapore, tôi nhận thấy mọi người không thể hiện sự tôn trọng đối với lao động phổ thông như nhân viên vệ sinh, người làm vườn, nhân viên trạm xăng hay nhân viên an ninh. Một trong những vấn đề bức xúc của xã hội Singapore, theo tôi, là người làm công việc đơn giản, có mức lương thấp thường bị coi là “vô hình”. Do đó, Chính phủ nên tập trung hơn vào việc giúp người Singapore - thế hệ sinh giữa những năm 50 và 60 - có việc làm như mong muốn, bảo vệ được phẩm giá và có thu nhập tương xứng với những gì họ đã bỏ ra".

Trong số những người Singapore từ 55 tuổi trở lên hiện vẫn đang làm việc, có hơn 60% số người trình độ học vấn chỉ là trung học cơ sở, có thể nói ở mức thấp so với mặt bằng chung của xã hội. Theo khảo sát không chính thức, hiện mức lương cho nhân viên dọn vệ sinh tại các văn phòng, trung tâm thương mại, hộ gia đình vào khoảng 1.120 đô-la Singapore; công việc dọn dẹp vệ sinh ngoài trời hoặc điều dưỡng, chăm sóc sức khỏe được trả ít nhất 1.320 đô-la Singapore; nhân viên dọn dẹp vệ sinh công nghiệp (có vận hành máy móc hỗ trợ khi dọn dẹp) kiếm được 1.520 đô-la Singapore; nhân viên phục vụ quán ăn, tiệm cà phê thu nhập khoảng 1.220 đô-la Singapore...

Chu Ái Linh không phải trường hợp thiểu số

Khi thực hiện bài viết này, phóng viên đã có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều câu chuyện về người “vô hình”, có những chuyện quả thực rất đau lòng.

Bà Lâm, nhân viên dọn vệ sinh, 59 tuổi, làm việc ở Marina Bay Sands (MBS) chia sẻ, bà thường chào đón khách hàng một cách thân thiện như “Chúc một buổi sáng tốt lành” hay “Chào buổi tối, ông/bà”, song hầu hết mọi người sẽ phớt lờ bà và tiếp tục công việc của họ: “Nếu bạn làm công việc của tôi đang làm, mọi người sẽ không để mắt đến bạn. Họ cho là bạn mù chữ và không được giáo dục, họ coi thường, không muốn mất thời gian giao tiếp với bạn".

Anh Lý, 32 tuổi, cho biết sau khi tình cờ chứng kiến ​​sự việc một phụ nữ mạt sát người câm điếc làm công việc dọn dẹp vệ sinh tại Trung tâm mua sắm Jem vào năm 2016, từ đó anh thay đổi nhận thức của mình: “Tôi thấy việc bạo hành bằng lời nói và cả bằng hành động đối với lao động phổ thông đang diễn ra hàng ngày, tôi không thể làm vậy, tôi thấy không thể chấp nhận được".

Nur Shakylla Nadhra, 27 tuổi, biên tập viên, đang làm việc tại một công ty nghiên cứu, nhận thấy một số đồng nghiệp của cô không để mắt đến nhân viên dọn vệ sinh khi những người này dọn sạch thùng rác dưới bàn làm việc của họ: “Tôi hiểu họ đang bận nhưng thậm chí họ còn không buồn nhìn nhân viên dọn vệ sinh, trong khi chỉ mất một vài giây để nói lời cảm ơn".

Ông Surjeet Singh, 58 tuổi, một nhân viên bảo vệ có thâm niên 20 năm với lương tháng khoảng 1.500 đô-la Singapore, cho biết ông từng bị gọi là “đồ chó", "thằng ngốc", "đồ ngu" khi cố gắng yêu cầu mọi người tuân thủ quy tắc của nơi họ đang sinh sống hoặc làm việc: "Những lời nói đó thực sự làm tinh thần của tôi suy sụp... Tôi nghĩ ngợi nhiều, thậm chí về nhà rồi vẫn băn khoăn vì sao họ có thể ăn nói nghiệt ngã với mình như vậy”.

Tùng Anh (Theo TODAY Online)

Viết bình luận

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Open:

Phone: 0436 281 539

150 Phố Vọng, Thanh Xuân Hà Nội, Việt Nam