Học tập Chủ tịch Hồ Chí Minh về phong cách quần chúng

06/08/2014 14:14:32
Chỉ thị 03-CT/TW ngày 14/05/2011 của Bộ Chính trị yêu cầu: “Trong việc tiếp tục tổ chức học tập tư tưởng và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, bao gồm cả việc học tập và làm theo tác phong, phong cách của Bác, thể hiện cụ thể trong công việc thường ngày, trong quan hệ với nhân dân, đồng chí, đồng nghiệp”. Thực hiện phong cách quần chúng theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là nội dung quan trọng hàng đầu trong tình hình hiện nay.



Trong tình hình hiện nay, bên cạnh những tiến bộ nhất định, vẫn còn một số biểu hiện xuống cấp về đạo đức, tác phong, phong cách của cán bộ, Đảng viên gây nên bức xúc, lo ngại. Nghị quyết Trung ương 7 khóa XI bàn về công tác dân vận chỉ rõ: “Tệ quan liêu, tham nhũng, xa dân, xâm phạm quyền làm chủ của nhân dân, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng, là thách thức đối với mối quan hệ giữa nhân dân với Đảng”. Thực tiễn đòi hỏi phải củng cố vững chắc niềm tin của nhân dân đối với Đảng, tăng cường mối liên hệ giữa Đảng với dân, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phát huy sức mạnh to lớn của toàn dân phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Mỗi cán bộ, Đảng viên cần xây đi đôi với chống trong việc học tập và làm theo phong cách quần chúng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Phong cách quần chúng là một trong những khía cạnh đặc trưng trong phong cách làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nhìn một cách tổng thể, phong cách làm việc của Người là nói đi đôi với làm, nói là làm, nói ít làm nhiều, làm nhưng không nói hoặc nói ít. Để có được phong cách này, cán bộ phải hiểu tâm lý của dân, dân không cần lý luận suông mà cần thấy những việc làm cụ thể, thiết thực của cán bộ. Đáng phê phán là một bộ phận cán bộ của chúng ta hiện nay nói và hứa với dân rất hay nhưng làm lại dở. Nghị quyết của Đảng rất đúng nhưng thông qua đội ngũ cán bộ dở thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là một lãnh tụ của quần chúng, từ quần chúng mà ra và cuối cùng lại muốn trở về với quần chúng, luôn muốn “làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, câu cá trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi”. Ngay từ khi còn rất trẻ, Người đã có một sự trải nghiệm trở thành huyền thoại. Hiếm có một lãnh tụ nào với cuộc đời 79 mùa xuân, đã có đến 30 năm bôn ba ở nhiều nước, đặt chân hầu khắp các châu lục trên thế giới. Trong khoảng thời gian đó, Người làm nhiều công việc khác nhau, trong đó có nhiều công việc có tính chất “vô sản hóa”, tức là người trí thức làm công việc của lao động chân tay. Một trong những điều đặc biệt quý giá nhất là Người chủ động tiếp xúc với nhiều hạng người trên thế giới, từ nguyên thủ quốc gia, bậc đại trí thức, chính khách, nhà báo, giới văn nghệ sĩ, nhà buôn… đến tầng lớp công nhân - nông dân, những người “chân lấm tay bùn”, sống trong các khu ổ chuột trong lòng xã hội tư bản. Đây là cơ sở quan trọng để khi về nước tiến hành công tác cách mạng, Người giải quyết đúng đắn, thỏa đáng mối quan hệ với quảng đại quần chúng.
Một đặc trưng trong phong cách làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh là Người không bao giờ dựa vào quyền lực buộc mọi người phục tùng, mà thuyết phục con người bằng cảm hóa, bằng một phong cách làm việc vừa mang tính nguyên tắc, khoa học cao, vừa nhân hậu, bao dung. Chính nhờ phong cách làm việc “lãnh đạo không quyền lực”, Người đã thật sự cảm hóa, mang lại cho quần chúng một tình cảm sâu sắc và niềm tin vững chắc vào Đảng. Thực hiện phong cách quần chúng theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là nội dung quan trọng hàng đầu trong tình hình hiện nay. Điểm xuất phát của thực hành phong cách chính là việc học tập và nhận thức. Nhận thức đúng thì hành động đúng. Nhận thức sai thì hành động sai. Nhưng không ít cán bộ xem nhẹ vấn đề này, họ cho rằng nói đến phong cách thì chỉ cần thể hiện bằng hành động, việc làm, ứng xử cụ thể. Hành động, việc làm, ứng xử là kết quả cuối cùng và là thước đo giá trị của phong cách. Tuy nhiên, muốn có giá trị trong hành động thì phải đạt được giá trị trong nhận thức.
Muốn có phong cách quần chúng tốt, trước hết phải có nhận thức đúng đắn, khoa học về vai trò, vị trí của quần chúng. Khinh thường quần chúng, cho rằng họ không hiểu biết lý luận cao siêu, là hạng “dân ngu khu đen”, phải chịu phục tùng lãnh đạo... thì không bao giờ có được phong cách quần chúng đúng nghĩa. Chủ tịch Hồ Chí Minh thường dạy “trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân, trong thế giới không gì mạnh bằng sức mạnh đoàn kết của nhân dân”; “dễ mười lần không dân cũng chịu, khó trăm lần dân liệu cũng xong”; “ý dân là ý trời. Làm đúng ý nguyện của dân thì ắt thành. Làm trái ý nguyện của dân thì ắt bại”… Phải hiểu rằng sự ủng hộ, niềm tin của nhân dân liên quan đến sự sống còn của Đảng, chế độ. Đảng có giữ được vai trò lãnh đạo hay không, chế độ còn hay mất, phụ thuộc rất lớn vào phong cách quần chúng của cán bộ, Đảng viên. Sự gắn bó máu thịt giữa Đảng, cán bộ, đảng viên với quần chúng trước hết là ở sự hiểu thấu quần chúng, nắm vững dân tình, dân tâm, dân ý. Quan tâm mọi mặt đời sống của nhân dân bao gồm dân quyền, dân sinh, dân trí, dân chủ, dân vận. Vì một bộ phận cán bộ không hiểu biết dân, xa rời thực tế nên mới có chuyện ngồi trong phòng máy lạnh đưa ra chính sách trên trời kiểu chứng minh thư phải có tên cha mẹ; ngực lép không được đi xe máy; thịt lợn chỉ được bán 8 tiếng sau khi giết mổ, Mẹ Việt Nam anh hùng thi Đại học được cộng điểm ưu tiên… Tệ quan liêu mới này làm cho người dân “cười ra nước mắt”, biểu hiện sự sa sút về đạo đức của một bộ phận cán bộ.
Phong cách quần chúng cần được thể hiện ở sự tin yêu, tôn trọng quần chúng; chú ý lắng nghe ý kiến, giải quyết kiến nghị chính đáng của quần chúng; sẵn sàng tiếp thu phê bình của quần chúng để khắc phục, sửa chữa khuyết điểm của mình. Ngoài ra, còn phải tin tưởng quần chúng, như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh “không có nhân dân thì không có Bác”; “dân chúng rất trí tuệ, thông minh, biết giải quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài giỏi, những đoàn thể to lớn, nghĩ mãi không ra”. Tin tưởng phải đi liền với thương dân, kính trọng dân. Chỉ có trên cơ sở biết thương dân, thông cảm với sự đau khổ, mất mát, thiệt thòi của dân thì mới lo được cho đời sống của dân. Một vấn đề cấp bách đặt ra hiện nay là cán bộ phải biết lắng nghe ý kiến của dân, cả ý kiến thuận và “nghịch”. Trên cơ sở đó có biện pháp giải quyết kiến nghị chính đáng của dân. Nếu cán bộ sai thì phải có thái độ thành khẩn, thật thà tự phê bình, xin lỗi nhân dân và tìm mọi cách khắc phục khuyết điểm. Nếu phạm lỗi nặng nề, phải từ chức theo tinh thần Hồ Chí Minh “bao giờ đồng bào cho tôi lui thì tôi rất vui lòng lui”. Điều này không phải là mới. Nó thể hiện bản chất của Chính phủ Dân chủ Cộng hòa, cán bộ là công bộc của dân, mọi suy nghĩ và việc làm của cán bộ phải trả lời được câu hỏi như Bác Hồ đã nêu ra từ năm 1945: “Sao cho được lòng dân?”.
Phong cách quần chúng của cán bộ hiện nay còn phải quán triệt đầy đủ tinh thần lời dạy của Bác: “Mỗi đảng viên và cán bộ phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”. Cần phải hiểu đúng, đầy đủ câu nói của Bác. Đã là đảng viên, cán bộ thì phải lãnh đạo, đi trước để “làng nước theo sau”, chứ không phải kêu gọi, hô hào, tổ chức, huấn thị, diễn thuyết, ngồi trong phòng lạnh viết chỉ thị. Đó không phải là phong cách quần chúng, mà là quan liêu. Lãnh đạo không phải là “ăn trên ngồi trốc”, “quan phụ mẫu” của dân, “đè đầu cưỡi cổ dân”… mà phải biết học dân, hỏi dân, tận tụy phục vụ dân. Người viết: “Không học hỏi dân thì không lãnh đạo được dân. Có biết làm học trò dân, mới làm được thầy học dân”; “Làm cán bộ tức là suốt đời làm đầy tớ trung thành của nhân dân. Mấy chữ a, b, c này không phải ai cũng thuộc đâu, phải học mãi, học suốt đời mới thuộc được”; “Lãnh đạo là làm đày tớ nhân dân và phải làm cho tốt”.

Viết bình luận