Tết với người chạy thận nhân tạo

31/01/2019 14:38:32
Khi trên các tuyến đường, con phố chính của Hà Nội cờ hoa rực rỡ chuẩn bị đón năm mới thì ở một con ngõ nhỏ vẫn vắng vẻ, hun hút, chỉ thấy những bức tường xiêu vẹo che chắn tạm bợ cho hàng trăm người chống chọi với bệnh tật. Nhiều người trong số họ cho biết, họ có thể chiến đấu, chống chọi được với bệnh tật là nhờ có tấm thẻ BHYT mang theo niềm hy vọng sống.

Bà Phạm Thị Chung ở xóm chạy thận

Con ngõ 121 Lê Thanh Nghị (Hai Bà Trưng, Hà Nội) chính là nơi ở của những bệnh nhân đang từng ngày chạy thận ở Bệnh viện Bạch Mai. Đa số bệnh nhân nơi đây không được về quê ăn Tết, năm mới, họ chỉ có một ước mong chung là giá cả thị trường không tăng, chính sách BHYT không thay đổi luôn thủy chung, sát cánh cùng họ, sức khỏe đừng mau xuống để vượt qua khó khăn bệnh tật.

Ghé thăm xóm chạy thận ngày giáp Tết, cảm nhận của tôi là sự thinh lặng, chậm rãi. Bởi ở đây ai cũng đi chầm chậm, nói chuyện với nhau rất nhẹ nhàng và ngay cả cái bóng của họ cũng rất nhỏ bé, gầy guộc, xanh xao. Không được về quê đón Tết cùng gia đình, bao năm qua những bệnh nhân nơi đây chất chứa nỗi nhớ da diết, dường như không khí Tết vẫn chưa đến được nơi đây.

Anh Tuấn, người được coi là trưởng xóm cũng chính là một bệnh nhân chạy thận hơn chục năm nay cho biết: “Xóm chạy thận” hiện tại có hơn 100 người. Hầu như các bệnh nhân ở đây có thời gian từ 5-20 năm, cuộc sống rất khó khăn, vất vả, mỗi tuần chạy thận 03 lần, do vậy, đa số nhiều người không được về quê đón Tết cùng gia đình. Ở đây ai cũng coi tấm thẻ BHYT là sinh mạng của mình, không có BHYT thì khó lòng sống nổi khi mỗi tuần chạy thận chi phí lên cả triệu đồng.

Ngồi yên lặng một góc của khu xóm, bác Nhữ Đình Mây, (62 tuổi, quê ở Thanh Hóa) đã 14 năm gắn liền với việc chạy thận ở Bệnh viện Bạch Mai. Từng là người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ra quân năm 1980 những tưởng cuộc sống bác Mây cứ trôi qua yên ả. Thế nhưng, biến cố đến với cuộc đời bác khi mắc căn bệnh hiểm nghèo suy thận. Bác Mây chia sẻ: “Vất vả lắm cháu à! Trước bác có chạy xe ôm nhưng giờ tuổi cao không đủ sức khỏe để kiếm tiền. Vợ bác đi cùng thường ngày vẫn qua Bệnh viện Bạch Mai bán nước mỗi ngày cũng chỉ được vài chục ngàn đồng, đủ tiền tạm trang trải cuộc sống”. Nhắc đến vợ, bác Mây vừa xoa xoa bàn tay, đôi mắt hoen đỏ, nước mắt lăn dài. Bác tâm sự: “vợ tôi chính là người phụ nữ can đảm nhất. Tôi là người con trai duy nhất, nhưng bố mất sớm từ khi tôi đang ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Mẹ bị bệnh phải sống thực vật từ năm 2010, vợ tôi luôn tảo tần chăm sóc bà. Nhưng đến năm 2017, bà cũng qua đời sau nhiều năm bị bệnh. Vợ lại ra Hà Nội chăm tôi, kiếm tiền nuôi chồng”. 

Từ đó đến nay, hai vợ chồng nương tựa vào nhau để vượt qua khó khăn bệnh tật. Người vợ bác Mây ngồi gần đó chia sẻ với tôi: “dẫu cuộc sống ở đây còn nhiều khó khăn nhưng dần quen cháu ạ. Còn sự sống là còn niềm tin”. Hai vợ chồng chia sẻ với tôi rất nhiều về BHYT, “với những bệnh nhân nghèo chẳng còn gì để “bấu víu” nếu không có BHYT thì đồng nghĩa với cái chết. Nhờ có chính sách BHYT mà chúng tôi mới có tiền để chạy chữa mười mấy năm trời, mong rằng BHYT luôn phát triển, đứng về phía bệnh nhân nghèo khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn” – Bác Mây bày tỏ.

Nhiều năm không được đón Tết ở nhà mà phải chịu cảnh đơn côi nơi xóm chạy thận, người đàn ông với gương mặt già hơn tuổi, nhăn đôi mày nói: “Tết năm nay, giao thừa và ngày mùng 1 tôi không về được nhà do phải chạy thận. Bản thân cảm thấy buồn nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bị bệnh thì phải chấp nhận, tự mình an ủi lấy mình. Tôi cũng muốn về quê nhưng không bỏ được việc chạy thận, chứ không ai muốn ở đây giờ này”.

Trong căn phòng nhỏ lợp mái xi măng nhiều khoảng bong tróc, diện tích khoảng 7-8 m2, cô Phạm Thị Chung (63 tuổi, quê ở Nam Định) đã 08 năm ở xóm chạy thận này vén áo cho tôi xem cánh tay với nhiều vết mổ chằng chịt. “Tôi già rồi nhiều bệnh lắm, ven ở tay sau nhiều lần chạy thận bị đứt nên phải phẫu thuật nối ven. Từ đó đến nay điều trị cũng đã tới cả trăm triệu, may có BHYT chứ cuộc đời chắc chết từ khi mới mắc bệnh, sao có tiền chịu được đến giờ” – cô Chung nghẹn ngào khi chia sẻ về những khó khăn vượt qua. Cô Chung cho biết, mỗi tháng, chi phí ăn, ở cũng như thuốc chữa bệnh cũng lên đến 4-5 triệu nên cô cũng cố gắng bán nước, kiếm thêm. Trên khuôn mặt người phụ nữ hiện rõ nét khắc khổ, đôi mắt nhăn nheo vì bệnh tật, cũng một phần vì lo lắng cho cuộc sống mưu sinh. “Nhiều năm rồi, cô không được đón giao thừa cùng gia đình nhưng sống ở xóm chạy thận mãi rồi cũng quen. Nhà có duy nhất 01 đứa con gái đi làm ăn cũng ít khi lên thăm nên nhiều khi thấy cô đơn” – vừa nói cô Chung đôi mắt ngấn lệ.

May mắn hơn những người khác, chị Vũ Thị Trang mới tròn 23 tuổi mà đã gắn bó ở xóm chạy thận được 5 năm. Quê Trang ở Thanh Oai, Hà Tây, Hà Nội vì vậy cũng đi lại thường xuyên. Trang đang dự định ngày 30 cô sẽ về quê ăn Tết cùng gia đình rồi mùng 02 trở lại để chạy thận. “Năm nào cũng vậy, cận Tết người người đổ xô mua sắm, nhưng có năm do phải chạy thận đúng ngày 30 em lại không được về nhà cũng buồn. Năm nay rất may Tết được ở bên gia đình là niềm vui an ủi trong năm mới” – Trang vừa nói, vừa nhìn xa, xoa xoa đôi bàn tay cho ấm.

Khi tôi hỏi về chính sách BHYT, Trang bày tỏ đã từng tham gia BHYT từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng đến khi bị suy thận cô mới thấy được tầm quan trọng của tấm thẻ BHYT.
Trang chia sẻ: “BHYT đã giúp em có tiền để điều trị bệnh, BHYT đã mang lại sự sống và hy vọng cho rất nhiều người nghèo chẳng may mắc bệnh. Thậm chí người giàu nếu không có BHYT chi phí mỗi năm để chạy thận cũng lên tới gần trăm triệu đồng, đây là số tiền rất lớn”.
Ở xóm chạy thận, đa số các bệnh nhân đều tham gia BHYT theo các hình thức khác nhau và cũng có các đoàn thiện nguyện cứu giúp, song nhiều người vẫn kiệt quệ vì chi phí cho cuộc sống mỗi lúc một đắt đỏ và khó khăn.

Họ phải làm đủ thứ nghề từ đánh giày, rửa bát thuê, xe ôm, bốc vác, bán trà đá… để có thêm tiền trang trải chi phí hàng ngày. Trong “xóm chạy thận”, người già có, người trẻ cũng không ít. Có những chàng trai, cô gái mới ở cái tuổi đôi mươi đang chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Nhìn đôi bàn tay gầy gò, tĩnh mạch nổi lên ở những con người ấy khiến không ít người cay sống mũi.

Nhiều người vẫn thường ví những bệnh nhân chạy thận như những kiếp “tầm gửi”. Vì cuộc sống của họ phụ thuộc hoàn toàn vào hóa chất, máy móc khi một tuần phải chạy thận, lọc máu 3 lần. Những chi phí dịch vụ, thuốc men, tiền giường bệnh… được Quỹ BHYT chi trả phần lớn. Do đó, hầu hết, các bệnh nhân ở đây chia sẻ, nếu không được BHYT chi trả thì họ đã phải bỏ cuộc từ lâu.

Đối với những người sống tại “xóm chạy thận”, thuốc chính là cơm ăn hàng ngày, là vật bất ly thân. Mặc dù, mỗi người có xuất thân khác nhau, đến từ nhiều vùng miền nhưng họ sống với nhau như những con người ruột thịt, cùng sống, cùng bao bọc lẫn nhau và động viên nhau trong quãng thời gian khó khăn của cuộc đời./.

Thái Dương 

 

Viết bình luận

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Tạp chí Bảo Hiểm Xã Hội

Open:

Phone: 0436 281 539

150 Phố Vọng, Thanh Xuân Hà Nội, Việt Nam